logo
DÙ TRÊN ĐỜI HẾT ĐÀN ÔNG, CÔ ẤY CŨNG KHÔNG LẤY MÌNH
Tác giảKinh Doanh 2

Lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh anh Tưởng gửi đến chương trình “Ngày nhân ái” chúng tôi hơi giật mình vì một bên mắt phải của anh bị phủ bởi 1 khối u lớn nhìn giống như sẹo. Bác sĩ Hoàng Tuấn đã nhanh chóng chỉ đạo nhận anh vào chương trình phẫu thuật miễn phí. Lần đầu đến phòng khám, anh Tưởng xuất hiện với dáng người gầy gò, nhỏ thó. Anh chia sẻ về hoàn cảnh của mình một cách bình thản.

- “Dù trên đời hết đàn ông, tui cũng không lấy anh này”
- “Trẻ con nhìn thấy mình là phải ăn vội”
- “Dù mình sinh ra đã bị như thế này, nhưng so với nhiều người mình vẫn còn may mắn, còn lành lặn chân tay, thế nên mình học cách chấp nhận để vui vẻ sống tiếp”

Đó là những lát cắt trong câu chuyện về cuộc đời của anh Phạm Viết Tưởng (tên thường gọi là Hùng), 39 tuổi, quê ở Thạch Thất, Hà Nội.
Lần đầu tiên nhìn thấy hình ảnh anh Tưởng gửi đến chương trình “Ngày nhân ái” chúng tôi hơi giật mình vì một bên mắt phải của anh bị phủ bởi 1 khối u lớn nhìn giống như sẹo. Bác sĩ Hoàng Tuấn đã nhanh chóng chỉ đạo nhận anh vào chương trình phẫu thuật miễn phí.
Lần đầu đến phòng khám, anh Tưởng xuất hiện với dáng người gầy gò, nhỏ thó. Anh chia sẻ về hoàn cảnh của mình một cách bình thản.
“Mình có một khối u ở trong hốc mắt. Mỗi năm, khối u đó phát triển một chút gây biến dạng 1 bên mắt phải, thị lực chỉ còn 3/10. Ngoài mặt ra, trên cơ thể cũng mọc rất nhiều khối u to nhỏ khác nhau. Mình đã đi Bệnh viện mắt Trung ương khám, kết luận bị u sợi thần kinh.”
Anh sống cùng mẹ già ngoài 70 tuổi. Anh chỉ học hết lớp 9 rồi nghỉ vì tự ti, vì nghĩ có học cao hơn nữa thì với ngoại hình như thế này cũng không có nơi nào nhận.
Anh cũng đã đi xin việc nhiều nơi, nhưng không có công ty nào nhận nên hiện tại anh làm công việc tự do, thu nhập khoảng 3 triệu/tháng.
Về chuyện lập gia đình, anh chưa từng dám nghĩ đến.
“Mình nào dám nghĩ đến chuyện lập gia đình. Nhưng mọi người thương nên cũng có lần giới thiệu cho một cô. Cô ấy thấy mình xong thì bảo dù trên đời hết đàn ông, cô ấy cũng không lấy mình. Trẻ con xung quanh nhìn thấy mình thì sợ, phải ăn vội bát cháo.”

Nhưng điều khiến chúng tôi ấn tượng là anh không chia sẻ câu chuyện của mình bằng sự trách móc.
“Mẹ mình bảo thôi thì sinh ra đã như vậy, vẫn phải sống tiếp, cố gắng lạc quan, vui vẻ. Mình cũng nghĩ vậy. Mình thấy mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người vì mình còn lành lặn chân tay, còn làm việc được.”
Anh kể, có những lúc giọng hơi nghẹn lại. Nhưng rồi anh vẫn cười. Một nụ cười của người đã học cách bình thản với những điều không dễ dàng trong cuộc sống.

Lần thăm khám đầu tiên với bác sĩ Hoàng Tuấn, dù rằng khách hàng ngày hôm đó rất đông và vẫn đang chờ đến lượt, nhưng bác sĩ vẫn dành thời gian để trò chuyện, hỏi han anh tận tình. Bác chỉ định đưa anh đi chụp CT để kiểm tra tình trạng khối u và các mạch máu bên trong. Sau đó các bác sĩ sẽ hội chẩn đánh giá tình hình và đưa ra phác đồ điều trị phù hợp, an toàn nhất cho anh.

Với anh Tưởng, hành trình thay đổi mới chỉ bắt đầu. Không ai biết phía trước sẽ còn những thử thách nào, nhưng điều chắc chắn là từ hôm nay, anh không còn phải đi một mình trên hành trình ấy.
Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật hành trình của anh Phạm Viết Tưởng tại Dr Hoàng Tuấn trong những bài viết tiếp theo.

0 / 5 (0Bình chọn)
Bình luận
Gửi bình luận
Bình luận